|
CẢM NGHĨ VỀ TRƯỜNG
Có một lần tôi đến thăm con
Ngôi trường rộng viền quanh nhiều đường thẳng lối
Xếp thành ô nhiều khuôn vườn nhỏ
Vườn cây xanh ô cửa nhìn vào
Vườn ươm mầm mới đẹp làm sao!
Vườn cây quả, bưởi mọng vàng óng ả
Vườn cây gỗ, cây trái chen nhiều lá
Mườn mượt một màu đã biết trường Nông
Lại giữa giảng đường ao sen rộng, ngát mùi hương
Nhiều cá, nhiều ao, cá vẫy đuôi vàng trong nước biếc
Tôi thích quá ngồi ngay lên ghế đẹp
Đá lạnh mát người, gió nhẹ ngát mùi hương
Chờ con mình đường giảng học xong
Tôi thấy ngôi trường càng khang trang, càng yêu biết mấy
Tôi thấy cả ngày mai vẫy gọi
Lớp lớp con em trong cuộc sống đời thường
No ấm, giàu sang nhờ ở mái trường
Đã 55 năm không ngừng, không nghỉ
Đào tạo biết bao trai tài, gái giỏi
Bao kỹ sư, bác học cũng từ đây
Tâm hồn tôi dào dạt vui thay
Càng răn bảo con: Cố gắng nhiều hơn nữa
Để xứng với công ơn thầy dạy dỗ
Ơn Đảng, Bác nhiều mới có hôm nay.
Viết 10/10/2010
Nghệ An, tháng 2 năm 2011 (ghi lại)
Nguyễn Thị Lý (*)
(*) Chị Nguyễn Thị Lý là phụ huynh của sinh viên Nguyễn Thị Thùy Dương, lớp Kinh tế Nông nghiệp D K53. Quê ở Nghệ An. Tháng 10/2010, chị Lý ra Hà Nội có dịp đến trường Đại học Nông nghiệp, nơi con chị đang theo học. Chị đã làm bài thơ này gửi tặng các Thầy giáo, Cô giáo, CBVC của Nhà trường nhân dịp năm nay kỷ niệm 55 năm ngày thành lập.
|